Tụ Hiền
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên một làng cổ: "Tụ Hiền" là tên một làng cổ, còn được gọi là làng Dương Công, thuộc huyện Gia Lâm, Hà Nội ngày nay. Tên làng mang ý nghĩa tụ hội những người hiền tài, đức độ.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Làng Tụ Hiền xưa có truyền thống hiếu học. (Làng Tụ Hiền ngày trước có truyền thống hiếu học.)
- Cổng làng Tụ Hiền được xây dựng rất uy nghi. (Cổng làng Tụ Hiền được xây dựng rất uy nghi.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "Đất Tụ Hiền": dùng để chỉ vùng đất, làng xã quy tụ nhiều người tài giỏi, có đạo đức.
- Quê hương ông ấy vốn là đất Tụ Hiền, nhiều người đỗ đạt. (Quê hương ông ấy vốn là vùng đất tụ hội hiền tài, nhiều người đỗ đạt.)
Biến thể và từ gần giống
Tụ hội (động từ): tập hợp, quy tụ lại một nơi.
- Các nghệ nhân tụ hội về đây để biểu diễn. (Các nghệ nhân tập hợp về đây để biểu diễn.)
Hiền tài (danh từ): người vừa có tài năng vừa có đức độ.
- Hiền tài là nguyên khí của quốc gia. (Người tài đức là sức sống của đất nước.)
Từ đồng nghĩa
- Làng Dương Công: tên gọi khác của làng Tụ Hiền.
- Đất học: vùng đất có truyền thống học hành, khoa bảng.
Thành ngữ liên quan
- Chim khôn tụ hiền: (thành ngữ cổ) ý chỉ người hiền tài thường tìm đến và tụ hội ở những nơi xứng đáng.
- Xưa nay vẫn thế, chim khôn tụ hiền, người giỏi tìm về chốn văn vật. (Từ xưa đến nay vẫn vậy, chim khôn tìm chỗ lành, người giỏi tìm về nơi có văn hóa.)
- tên làng Dương Công ở